Home > Around the world, Daily Life > Tiếq Vịd và tin-cốt

Tiếq Vịd và tin-cốt

November 26th, 2017

Mấy hôm nay có chuyện một ông giáo sư gì đó đề xuất việc thay đổi liên quan đến tiếng Việt và sau đó bị cộng đồng mạng “ném đá” dữ dội.

Bài viết này sẽ thể hiện quan điểm của cá nhân tôi trong vấn đề trên.

Đầu tiên, việc cộng đồng mạng “ném đá” đã cho thấy sự tự do về ngôn luận/đưa ra ý kiến đã không còn ngay từ trong ý thức của nhiều người.

Có lẽ vì nó là điều xa xỉ đối với họ trong thời gian dài đã qua ở VN?

Việc ông giáo sư đưa ra đề xuất là chuyện của cá nhân ông ta, ông ta bỏ ra thời gian để nghiên cứu (không biết ít hay nhiều).

Đó là quyền cơ bản của một công dân, quyền được nêu ra ý kiến của mình.

Đến đây tôi lại nhớ đến vài vụ mà học sinh “nói xấu” cơ quan nhà nước, sau đó bị phạt tiền + hạ hạnh kiểm ở trường mặc dù chưa biết thật hư ra sao, nói xấu đến cỡ nào. Và cái quyền công dân vô tình đã bị chính các công dân vùi dập đi trong sự việc vừa qua.

Nói đến teencode – ngày xưa thời còn các dòng điện thoại “cùi bắp” Nokia, Motorola,.. cùng với đó là cước phí tin nhắn cao, bị tính x2 tin nhắn nếu vượt quá số kí tự quy định. Cũng vì những lí đo đó mà “teencode” ra đời để không gặp phải chuyện nhắn 1 tin mà tính tiền 2 tin, hơn nữa thì teencode gõ cũng nhanh hơn. Chung quy lại là teencode giúp tiết kiệm thời gian và chi phí cho việc nhắn tin thời trước.

Ngày nay công nghệ phát triển, có thể nhắn một tin dài ngoằng ngoặc mà không tốn tiền nên cách nghĩ của nhiều người cũng dần thay đổi. Bởi vậy mới nói… phải sống trong một hoàn cảnh nào đó thì con người ta mới hiểu và nhận ra được giá trị của một thứ gì đó :))

Cho nên tôi nghĩ đề xuất của vị “giáo sư” kia là một TỐI kiến. Thay vì như vậy thì hãy chuyển dần sang sử dụng tiếng Anh làm ngôn ngữ phổ biến (giống như Phillippines, Singapore.. đã làm), đây chính là cách đưa VN “gần hơn” với thế giới.
Nếu đề xuất teencode này được chấp thuận thì nó sẽ kéo VN về quá khứ vài chục năm vì chúng ta phải tốn thời gian tìm cách giảng dạy cho phù hợp, chuẩn hoá lại toàn bộ những gì đang có và hàng loạt những rắc rối khác.

Vậy thì tại sao không dùng tiếng Anh? sợ điều gì mà không dám làm điều này?

Nhiều người sẽ có suy nghĩ kiểu: “chúng ta cần phải giữ tiếng Việt để bảo tồn văn hoá dân tộc”. Nhưng mục đích sau cùng của ngôn ngữ là để giao tiếp với nhau.

Bạn đã nhận được cái ích lợi gì từ việc “bảo vệ” đó chưa? Hay nó chỉ có lợi ích cho “một vài người”?

Nếu bảo vệ văn hoá dân tộc sao lại dùng “TW” để diễn đạt cho “Trung Ương”?

Chữ W không có trong bảng chữ cái tiếng Việt (ai biết gõ Telex thì sẽ biết vì sao TW là Trung Ương).

 

Bản thân tiếng Việt nó cũng không còn sự “trong sáng” nữa thì chứng tỏ…..

Có một điều không thay đổi đó là thế giới luôn thay đổi. Bỏ đi tiếng Việt không phải phá đi “văn hoá”. Văn hoá nó có thể được biểu hiện ở nhiều mặt khác.

 

Không sớm thì muộn, những cái xấu sẽ bị đào thải và thay bằng những cái mới tốt hơn.

Giữa 2 sự lựa chọn:

#1. Quyết bảo vệ tiếng Việt – cái gọi là “văn hoá, tự hào dân tộc” trong tư tưởng rồi “tự sướng” với nhau trong khi sống trong lạc hậu, đói nghèo.

#2. Tiếp cận gần hơn với thế giới, xã hội văn minh phát triển, ấm no, hạnh phúc.

Bạn chọn 1 hay 2?

Categories: Around the world, Daily Life Tags:
Comments are closed.